Đề thi thử tốt nghiệp THPT môn Văn 2021 chuyên Lam Sơn – Thanh Hóa

Đề thi thử tốt nghiệp THPT môn Văn 2021 chuyên Lam Sơn – Thanh Hóa

 

Đề thi thử tốt nghiệp THPT môn Văn 2021 chuyên Lam Sơn vừa diễn ra với chủ đề sự cần thiết của việc làm những điều nhỏ bé một cách tốt nhất và phân tích tác phẩm người lái đò Sông Đà. Camnang24h.net xin gửi đến cho các bạn đọc cùng tham khảo qua bài viết dưới đây.

Xem thêm:

ĐỀ THI THỬ TỐT NGHIỆP THPT MÔN VĂN – CHUYÊN LAM SƠN

  1. Đọc hiểu

Đọc văn bản

Nếu bạn không thể là cây thông trên đỉnh đồi

Hãy là một bụi rậm trong thung lũng, nhưng

Hãy là một bụi rậm nhỏ nhắn nhưng rắn rỏi nhất bên cạnh quả đồi

Hãy là một bụi cây nhỏ nếu bạn không thể là cái cây lớn

Nếu bạn không thể là một bụi cây hãy là một bụi cỏ

Làm cho con đường hạnh phúc hơn

Nếu bạn không thể là một con cá muskie hãy chỉ là một con cá vược

Tất cả chúng ta không thể là thuyền trưởng

Nhưng có thể làm thủy thủ

Có một thứ dành cho tất cả chúng ta

Có việc lớn và cũng có việc nhỏ

Nếu bạn không thể là quốc lộ, hãy là một con đường mòn nhỏ

Nếu bạn không thể là mặt trời hãy là một vì sao

Điều quan trọng không ở chỗ quy mô bạn thành hay bại

Dù bạn là gì, hãy là cái tốt nhất

(Douglas Mallock – “Dù bạn là gì đi nữa, hãy là cái tốt nhất”,

sách Dám thất bại của Billi P.S. Dim, Nxb Trẻ, Hà Nội, 2005, tr.136 – 137).

Thực hiện yêu cầu sau:

Câu 1. Xác định các phương thức biểu đạt của văn bản.

Câu 2.

Anh/chị hiểu thế nào về câu nói: Nếu bạn không thể là quốc lộ, hãy là con đường mòn nhỏ?

Câu 3: Nêu tác dụng của phép điệp cấu trúc: Nếu không thể là…hãy là… được sử dụng trong văn bản

Câu 4: Lời khuyên là Việc nên làm chính là việc gần ta có ý nghĩa như thế nào với anh/chị?

  1. Làm văn

Câu 1 (2.0 điểm)

Từ nội dung đoạn trích ở phần Đọc hiểu, anh/chị hãy viết một đoạn văn (khoảng 200 chữ) trình bày suy nghĩ về sự cần thiết của việc làm những điều nhỏ bé một cách tốt nhất.

Câu 2 (5.0 điểm)

…Sóng nước như thể quân liều mạng vào sát nách mà đá trái mà thúc gối vào bụng và hông thuyền. Có lúc chúng đội cả thuyền lên. Nước bám lấy thuyền như đô vật túm thắt lưng ông đò đòi lật ngửa mình ra giữa trận nước vang trời thanh la não bạt. Sóng thác đã đánh đến miếng đòn hiểm độc nhất, cả cái luồng nước vô sở bất chí ấy bóp chặt lấy hạ bộ người lái đò […]. Mặt sông trong tích tắc loà sáng lên như một cửa bể đom đóm rừng ùa xuống mà châm lửa vào đầu sóng. Nhưng ông đò cố nén vết thương, hai chân vẫn kẹp chặt lấy cuống lái, mặt méo bệch đi như cái luồng sóng đánh hồi lùng, đánh đòn tỉa, đánh đòn âm vào chỗ hiểm. Tăng thêm mãi lên tiếng hỗn chiến của nước của đá thác. Nhưng trên cái thuyền sáu bơi chèo, vẫn nghe rõ tiếng chỉ huy ngắn gọn tỉnh táo của người cầm lái. Vậy là phá xong cái trùng vi thạch trận vòng thứ nhất. Không một phút nghỉ tay nghỉ mắt, phải phá luôn vòng vây thứ hai và đổi luôn chiến thuật. Ông lái đã nắm chắc binh pháp của thần sông thần đá. Ông đã thuộc quy luật phục kích của lũ đá nơi ải nước hiểm trở này. Vòng đầu vừa rồi, nó mở ra năm cửa trận, có bốn cửa tử một cửa sinh, sinh nằm lập lờ phía tả ngạn sông. Vòng thứ hai này tăng thêm nhiều cửa tử để đánh lừa con thuyền vào, và cửa sinh lại bố trí lệch qua phía bờ hữu ngạn. Cưỡi lên thác Sông Đà, phải cưỡi đến cùng như là cưỡi hổ. Dòng thác hùm beo đang hồng hộc tế mạnh trên sông đá. Nắm chặt lấy được cái bờm sóng đúng luồng rồi, ông đò ghì cương lái, bám chắc lấy luồng nước đúng mà phóng nhanh vào cửa sinh, mà lái miết một đường chéo về phía cửa đá ấy. Bốn năm bọn thuỷ quân cửa ải nước bên bờ trái liền xô ra cảnh níu thuyền lôi vào tập đoàn cửa tử. Ông đò vẫn nhớ mặt bọn này, đứa thì ông tránh mà rảo bơi chèo lên, đứa thì ông đè sấn lên mà chặt đôi ra để mở đường tiến. Những luồng tử đã bỏ hết lại sau thuyền. Chỉ còn vẳng reo tiếng hò của sóng thác luồng sinh. Chúng vẫn không ngớt khiêu khích, mặc dầu cái thằng đá tướng đứng chiến ở cửa vào đã tiu nghỉu cái mặt xanh lè thất vọng thua cái thuyền đã đánh trúng vào cửa sinh nó trấn lấy. Còn một trùng vây thứ ba nữa. Ít cửa hơn, bên phải bên trái đều là luồng chết cả. Cái luồng sống ở chặng ba này lại ở ngay giữa bọn đá hậu vệ của con thác. Cứ phóng thẳng thuyền, chọc thủng cửa giữa đó. Thuyền vút qua cổng đá cánh mở cánh khép. Vút, vút, cửa ngoài, cửa trong, lại cửa trong cùng, thuyền như một mũi tên tre xuyên nhanh qua hơi nước, vừa xuyên vào từ động lái được lượn được. Thế là hết thác….

(Theo Ngữ văn 12, Tập 1, NXB Giáo dục Việt Nam, 2014, Tr 189 – 190)

Cảm nhận của anh/chị về hình tượng người lái đò Sông Đà trong đoạn trích trên. Từ đó nhận xét về cách nhìn người của nhà văn Nguyễn Tuân.