Những bài thơ Báo Hiếu Mùa Vu Lan vào rằm tháng 7 âm lịch hay và cảm động

Chuẩn bị đến rằm tháng 7 âm lịch hay còn gọi là ngày Báo Hiếu Mùa Vu Lan hay cùng thưởng thức bài thơ Báo Hiếu Mùa Vu Lan vào rằm tháng 7 âm lịch hay và cảm động.

Là người Việt Nam, hẳn là ai cũng biết đôi câu lục bát: “Công cha như núi Thái Sơn – Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra”. Công sinh dưỡng của cha mẹ là vô tận. Mỗi người sinh ra và trưởng thành, đối với cha mẹ bao giờ cũng là niềm tự hào đồng thời là kết quả của những nỗ lực vượt qua bao nhiêu khó khăn vật chất – tinh thần. Công cha – nghĩa mẹ thấm sâu vào mỗi con người, mỗi gia đình, dòng họ, thấm sâu vào nền nếp sinh hoạt của cộng đồng, nên phải ứng xử sao cho xứng đáng.

Tuyển tập những bài thơ hay về Lễ Vu Lan lay động lòng người

10 bìa thơ tình yêu buồn hay để thay lời muốn nói trên facebook

Mưa ngâu rả rích, tiết trời bắt đầu sang thu, mùa Vu Lan đến, mùa báo hiếu về. Chúc cho những ai còn mẹ thì mẹ mạnh khỏe, yêu thương mẹ nhiều hơn. Những ai không may mắn đã mất mẹ thì ngày này cũng là ngày để nhớ về. Mời mọi người cùng xem qua những bài thơ báo hiếu mùa Vu Lan và những bài thơ về mẹ nhân mùa báo hiếu sưu tầm rất hay và cảm động sau đây, chúc các bạn có những phút giây thật đẹp bên những vần thơ báo hiếu và thơ viết về ngày lễ Vu Lan đầy cảm xúc!

bài thơ Báo Hiếu Mùa Vu Lan vào rằm tháng 7 âm lịch

Dưới đây là những bài thơ Báo Hiếu Mùa Vu Lan vào rằm tháng 7 âm lịch hay và cảm động đang chờ các bạn khám phá:

1, Báo Hiếu Mùa Vu Lan

“Công Cha như núi Thái sơn
Nghĩa Mẹ như nước trong nguồn chảy ra
Một lòng thờ Mẹ kính Cha
Cho tròn chữ hiếu mới là đạo con.”

Vào mùa Báo hiếu vu lan
Kính dâng Cha Mẹ vô vàn hồng hoa
Cha là công tạo ra ta
Mẹ là mang nặng sinh ra chúng mình
Dù cho trọn kiếp chúng sinh
Chẳng đền đáp nổi ân tình Mẹ Cha
Báo hiếu – Tốt nhất nên là
Tu thân tích đức – Mẹ Cha vui lòng

(Gia Long)

2, Mùa Vu Lan

Con biết đã vào tháng 7
Mùa Vu Lan mới lại về
Sen thơm nức lòng con trẻ
Gửi hương về cõi bên tê…

Dẫu qua mấy chục năm trời
Người đã là người thiên cổ
Di ảnh ngả màu vàng ố
Nét xưa nào dễ phai mờ…

Vu Lan không cài hoa trắng
Chỉ thầm ấp ủ trong tim
Một tình yêu hoài sâu nặng
Muôn năm gửi đến mẹ hiền!

Vu Lan, mẹ đừng buồn nhé?
Mắt thôi mờ dấu khói hương
Con biết nơi kia quạnh quẽ
Có khi còn nuối người thương!

Cứ mỗi vào mùa tháng 7
Con ngồi nhớ lại đường xưa
Vạt áo dài màu trắng ấy
Có còn chấp chới ban trưa?

Vu Lan riêng con nhớ mẹ
Như tình sâu lặn vào mùa
Cứ mỗi thu về gõ cửa
Sóng lòng lại rộn rã khua…

(Từ Nguyễn)

tuyen-tap-nhung-bai-tho-hay-ve-le-vu-lan-lay-dong-long-nguoi-2

3, Hoa Hồng Đỏ Mùa Vu lan

Hồng đỏ cài lên đẹp tuyệt vời
Phải nên trân trọng nhé người ơi!
Những ai còn mẹ còn hồng đỏ
Màu đỏ thắm tươi vẻ rạng ngời

Diễm phúc cho ai còn mẹ hiền
Sống trong tình mẹ thật vô biên
Vu lan báo hiếu vui bên mẹ
Thế sự thăng trầm vẫn thản nhiên

Hạnh phúc là khi còn mẹ yêu
Mẹ thương mẹ nhắc cho nhiều điều
Lúc buồn có mẹ người an ủi
Mong muốn điều chi mẹ cũng chiều

Tình đẹp nào hơn tình mẫu thân?
Chăm lo nuôi dưỡng công vô ngần
Mẹ nào tính toán công nhiều ít
Cũng chẳng bao giờ đòi trả ân

Bổn phận làm con phải đáp đền
Là người Phật tử ai đành quên?
Tinh thần vật chất luôn chu đáo
Tam Bảo mẹ về nương vững bền

Báo hiếu Vu lan hồng đỏ cài
Khắc ghi tình mẹ đến tương lai
Đường trần vạn nẻo đời sương gió
Ân nghĩa mẹ hiền không thể phai

(Thích nữ Thu Liên)

4, Mùa Báo Hiếu Nhớ Mẹ

Chuông ngân vọng gọi mùa báo hiếu
Đấng sinh thành dưỡng dục cù lao
Vấn vương mắt trẻ nghẹn ngào
Hướng về lòng mẹ, dạt dào mẹ ơi !

Nơi đất khách lẻ đời cô quạnh
Lạc rừng yêu lành lạnh buồn tênh
Tháng năm trôi nổi lênh đênh
Sông sâu đò vắng, gập ghềnh tuổi thơ

Nhớ bóng mẹ phơ phơ đầu bạc
Dáng thân gầy, tuổi hạt cao non
Đóa hoa hồng, trái tim son
Dâng về cài mẹ năm mòn tháng hao

Đèn hiu hắt, lao xao khói trắng
Qua mấy mùa cay đắng ngồi chong
Nửa hồn lưu xứ lệ đong
Nửa hồn về mẹ, cầu mong an lành

Ân hiếu nghĩa cam đành dang dở
Công mẹ cha, con nợ khắc sâu
Chuông lòng ngân đọng chất sầu
Tình nhà, sông núi đậm mầu trầm kha !

(Vi Vi)

5, Bông Hồng Tháng 7

Nuôi con mới hiểu lòng cha mẹ
Đừng nói phải chi… quá trễ rồi
Chiếc bóng thời gian nào chảy ngược
Dòng đời gõ nhịp chẳng ngừng trôi
Bông hồng dưỡng dục đây lòng mẹ
Hoa thắm công ơn tựa biển trời
Tháng bảy vu lan mùa báo hiếu
Ai ơi kẻo muộn – lá vàng rơi

(Nguyễn Khánh Chân)

6, Khói Vu Lan

Mẹ còn bận bịu chợ quê
Buồn tro vàng mã không về Vu lan
Con đò xưa hết sang ngang
Xếp con thuyền giấy mà man mác buồn
Mẹ là trái đất hình vuông
Sáu mặt xúc xắc cuống cuồng con chơi

Còn đâu nữa một bầu trời
Lưng cong vì nỗi cuộc đời cong hơn
Cơm dưa mắm… nhẹ oán hờn
Mẹ lên trời với mây rờn rợn bay

Vầng trăng đà chín cơn say
Mùa thu đã giục heo may bốn bề
Hết rồi những nẻo chợ quê
Chờ chi khói bếp không về nữa đâu

Mẹ còn bận bịu thiên thâu
Gió đưa vàng mã theo câu thơ buồn…

(Nguyễn Tấn Sĩ)

tuyen-tap-nhung-bai-tho-hay-ve-le-vu-lan-lay-dong-long-nguoi-4

7, Vu Lan Cho Một Tình Yêu

Bông huệ trắng
cánh cò cũng trắng
đám mây chiều xam xám ngả vào thu
nằm ngửa mặt nhìn khung trời tắt nắng
bỗng thấy lòng không rượu cũng ngây ngư

Em xa cách không chỉ ba tấc đất
không chỉ năm không chỉ kiếp điệp trùng
ta mất em đã thành nhân loại khác
chỉ nỗi buồn như cũ cứ mông lung

Ai sẽ thắp nén trầm trong biển gió
thơm về đâu những chân thật không lời
ta chẳng rõ nụ hôn nào bỡ ngỡ
chạm non tơ như thuở mắt em cười

Hóa ra thế ta mới là vất vưởng
khi tình yêu em giấu kỹ đi rồi
khóc một tiếng sẽ thiếp vào âm vọng
những cơn mê xa xót bủa quanh đời…

(Hồng Thanh Quang)

8, Lòng Mẹ

Gái lớn ai không phải lấy chồng
Can gì mà khóc, nín đi không !
Nín đi ! mặc áo ra chào họ
Rõ quí con tôi ! Các chị trông !
Ương ương dở dở quá đi thôi !
Cô có còn thương đến chúng tôi
Thì đứng lên nào ! lau nước mắt
Mình cô làm bận mấy mươi người.
Này áo đồng lầm, quần lĩnh tía
Này gương này lược này hoa tai
Muốn gì tôi sắm cho cô đủ
Nào đã thua ai đã kém ai ?
Ruộng tôi cày cấy, dâu tôi hái
Nuôi dạy em cô tôi đảm đương
Nhà cửa tôi coi, nợ tôi giả
Tôi còn mạnh chán, khiến cô thương !
Đưa con ra đến cửa buồng thôi
Mẹ phải xa con, khổ mấy mươi !
Con ạ ! đêm nay mình mẹ khóc
Đêm đêm mình mẹ lại đưa thoi.

(Nguyễn Bính)

9, Vu Lan Xa Xứ

Bông hồng trắng xin dâng cho mẹ
Đóa hoa hồng đặt nhẹ mộ cha
Vu Lan biệt xứ xa nhà
Nhớ thương cách biệt bao la dặm trời

Chuông chùa vọng gọi lời báo hiếu!
Lạc rừng chiều cành liễu buồn tênh
Tháng năm dòng thác lênh đênh
Dương gian trôi nỗi gập ghềnh tuổi thơ

Nhớ dáng mẹ phơ phơ tóc bạc
Dáng thân gầy tuổi trạc non cao
Đóa hồng màu trắng – tim đào
Dâng về cha mẹ năm hao tháng mòn…

Ân hiếu nghĩa lòng con dang dở
Công mẹ cha con nợ khắc sâu
Chuông lòng ngân đọng chất sầu
Tình cha nghĩa mẹ đậm mầu trầm kha !

Ngày tháng bảy bao la nhung nhớ
Lễ Vu Lan thương vỡ cơn mưa
Trăng ơi màu trắng ngày xưa
Đi tìm tìm mãi bóng đưa cha về

Trăng khuya khoắt ê chề đi mất
Bóng chiều tàn đau thật là đau
Lòng con u ám một màu
Nhớ cha thương mẹ đêm thâu khóc thầm

Cha không cháy sao trầm hương tỏa
Mẹ không trăng sao hóa bao dung
Công cha nghĩa mẹ muôn trùng
Lòng con xao động lao lung một đời

Mây không tới cha ơi !… tóc trắng
Mẹ không hoa sao lắng ngát hương
Trăng về có ghé trên đường
Cho xin gởi mẹ hoa hường trắng trong

Xin mang đến đồi thông yên lặng
Mộ cha nằm một lẵng hồng tươi
Đỏ thơm đằm thắm rạng ngời
Vu Lan xa xứ rối bời lòng con…

(Hồng Dương)

10, Con Nhớ Mẹ

Đêm thao thức con thương mẹ quá !
Má nhăn nheo tóc xoã trắng ngần
Bao măm con tảo xoay vần
Mẹ luôn cực khổ bao phần héo hon

Con đã lớn, Mẹ còn lo lắng
Việc vàn nhiều cay đắng mẹ thương
Mẹ lo mãi suốt dặm trường
Thương con thương mãi vạn thương cung đời…

Thương thương mãi, xa vời nhung nhớ
Mắt đã mờ, lòng vỡ tay rung
Thương con điệp điệp trùng trùng
Mây ngàn gió núi ngại ngùng chịu thua

Mẹ ơi mẹ, con chưa báo hiếu
Xa cách vời con hiểu con thương
Trời cao biển mặn vô thường
Đường xa vạn dặm miên trường mẹ ơi!

(Hồng Dương)

tuyen-tap-nhung-bai-tho-hay-ve-le-vu-lan-lay-dong-long-nguoi

11, Mùa Dâng Hương

Lá xào xạc hay mùa thu nhẹ bước
Hoàng hôn trôi hay nỗi nhớ lang thang
Thương mẹ cõi còm một đời xuôi ngược
Quê hương ơi còn bao cảnh cơ hàn !

Bay theo cánh diều đuổi bướm vườn hoang
Con lớn lên từ mồ hôi của đất
Ca dao mẹ trĩu nỗi buồn đơn chiếc
Khoai sắn giao mùa thay bữa hàn vi…

Câu thơ vào đời níu võng ưu tư
Con giấu mẹ chẳng bao giờ đọc được
Vì con biết mẹ đang nhiều nước mắt
Đọng ngàn trang ký ức đời mình !

Như mã di truyền sống để hy sinh
Mà ở mẹ có gì đâu nhận được
Chỉ có chăng là thời gian tóc bạc
Thêm xanh xao may rủi phận người !

Về dâng hương con nguyện cao vời
Xin hạnh phúc nhân mùa báo hiếu
Con khờ khạo nên nào có hiểu
Mẹ của con vẫn khóc lặng thầm…

(Phan Thanh Minh)

12, Vu Lan Nhớ Mẹ

Thấm thoát mùa vu lan đến rồi
Lòng con se sắt lệ tuôn rơi
Ngày xưa hoa đỏ nay hoa trắng
Nỗi nhớ đong đầy năm tháng vơi

Rằm tháng bảy rồi Mẹ biết không?
Người người vui nhận cánh hoa hồng
Riêng con đươc tặng cành hoa trắng
Và ánh mắt buồn với cảm thông

Hoa trắng ai cài lên áo con
Hằn lên nỗi nhớ đỏ như son
Cám ơn chưa nói nghe lời nghẹn
Nuốt lệ dìm sâu một nỗi buồn

Lặng lẽ quay về kí ức xưa
Sân Chùa nhạt nắng gió lưa thưa
Tay trong tay Mẹ cành hoa thắm
Và nén hương trầm tỏa khói đưa

Riêng tặng cho em một cánh hồng
Nhân mùa báo hiếu phận làm con
Vui thay hạnh phúc khi còn Mẹ
Chữ hiếu cho ai vẹn tấm lòng

Đây cành hoa trắng tăng cho anh
Nhớ Mẹ nuôi con đến trưởng thành
Chữ hiếu làm sao đền đáp hết
Mờ trong di ảnh lệ rơi nhanh

(Nguyễn Khánh Chân)

13, Chữ Mẹ

Vu Lan báo hiếu lại về
Con đường tháng Bảy lê thê mưa mùa
Trên cành chiếc lá đong đưa
Bâng khuâng nhớ mẹ năm xưa võng buồn
Cánh tay gầy guộc thon suông
Dắt con qua những chặng đường khó đi
“Khó đi mẹ dắt con đi,
Con thi trường học, mẹ thi trường đời
Cho dù giông bão tơi bời
Vượt bao gian khó không rời đàn con
Mẹ hiền vững một lòng son
Nuôi con khôn lớn không sờn không nao
Tình mẹ tha thiết dường bao
Không gì so sánh, không sao đo lường !
Trong mẹ chỉ một chữ THƯƠNG
Bao nhiêu sách vở văn chương cũng thừa
Mẹ nghèo tần tảo sớm trưa
Không lời than vãn nắng mưa nhọc nhằng
Có đêm sàng gạo dưới trăng
Đàn con quấn quít vây quanh nô đùa
Tuổi thơ nào biết trời mưa
Trên cao mưa xuống… nước nào mưa lên
Ngày nay con đã lớn khôn
Nuôi con mới thấu công ơn mẹ mình
Giờ đây mới biết hy sinh
Mới hay, mới rõ thâm tình mẹ yêu
Ai ơi lá đổ muôn chiều
Nhớ về người MẸ… nhớ mùa VU LAN

(Hoàng Hạc Bay)

14, Chữ Mẹ

Một chữ Mẹ sao thân thương quá đỗi
Nhẫm trong tim nghe đầy ắp ngọt ngào
Đọc chữ Mẹ chợt thấy lòng rung động
Lòng Mẹ hiền như những khúc ca dao

Tiếng gọi Mẹ, bỗng oà trong mừng rỡ
Chữ đầu tiên bập bẹ lối vào đời
Từ cuống rốn con hành đau bụng Mẹ
Tháng năm dài câu hát Mẹ à ơi

Những đêm lạnh mẹ ủ nồng con ngủ
Nóng trưa hè Mẹ quạt chẳng ngừng tay
Con đau ốm, Mẹ nhiều đêm thức trắng
Lòng thương yêu trời biển đủ đong đầy

Mẹ lặng khóc theo nỗi đau con trẻ
Lòng mẹ vui nhìn con bước vững vàng
Mẹ chịu đói dành cho con no đủ
Vì thương con Mẹ nặng gánh gian nan

Ôi chữ Mẹ lớn như trời như biển
Chỉ một âm mà như tiếng sấm rền
Con gọi Mẹ nghẹn ngào trong cuộc sống
Dẫu buồn vui chẳng có lúc nào quên

(Mạc Phương Đình)

15, Dòng Lệ Mùa Vu lan

Mỗi mùa Vu lan đến
Biết bao dòng lệ rơi
Cho tình vô bờ bến
Bày tỏ không nên lời

Nghẹn ngào trong nước mắt
Tưởng nhớ đến mẹ cha
Ân tình cao chất ngất
Suốt đời đã bôn ba

Vì đàn con yêu dấu
Cha mẹ phải gian nan
Sớm hôm luôn phấn đấu
Tranh thủ mọi thời gian

Cho con thơ tất cả
Để con được trưởng thành
Dù đời có nghiệt ngã
Cha mẹ cũng cam đành

Thế nhưng con khôn lớn
Chưa đền đáp được gì
Thì nhận điều đau đớn
Bởi cha mẹ ra đi

Đã nghìn thu vĩnh biệt
Theo định luật vô thường
Vu lan về chỉ biết
Hoa trắng cài tang thương…

(Thích nữ Thu Liên)

Theo ocuaso.com

Hãy chia sẻ bài viết tới mọi người: