Tổng hợp mở bài và kết bài Tràng Giang – Huy Cận

Tổng hợp mở bài và kết bài Tràng Giang – Huy Cận

Mở bài và kết bài Tràng Giang của Huy Cận vừa được Camnang24h.net sưu tập và xin gửi tới bạn đọc cùng tham khảo. Bài viết gồm có các mẫu mở bài trực tiếp, gián tiếp, nâng cao và 5 mẫu kết bài.

Xem thêm:

Mở bài phân tích tác phẩm Tràng giang

Huy Cận được biết đến là nhà thơ với chất thơ phong phú, đa dạng ở nhiều thể loại khác nhau. Ông đã để lại cho đời nhiều tác phẩm tiêu biểu và nổi tiếng khác nhau. Một trong những bài thơ tiêu biểu của ông với nội dung “tả cảnh ngụ tinh” chính là bài thơ Tràng Giang. Bài thơ đã khắc họa một bức tranh dòng sông mang một vẻ đẹp riêng vô cùng đặc biệt, từ đó làm nổi bật tâm tư tình cảm của nhân vật trữ tình trước cảnh thiên nhiên đó.

Mở bài phân tích Tràng Giang – Bài mẫu 2

Dòng sông – đề tài khơi nguồn cảm hứng cho bao nhà văn nhà thơ. Nếu Nguyễn Tuân khắc họa dòng sông Đà bằng tài năng, nghệ thuật và vốn từ uyên bác của mình thì Hoàng Phủ Ngọc Tường đã vẽ ra trước mắt bạn đọc một dòng sông nhẹ nhàng, êm ái, dịu dàng vô cùng nên thơ. Nhưng chúng ta không thể không nhắc đến nhà thơ Huy Cận với bài thơ Tràng Giang. Bài thơ đã mở ra cho chúng ta một vẻ đẹp đượm buồn của một dòng sông bao la, bát ngát làm xao xuyến lòng người.

Mở bài gián tiếp Tràng Giang

Nhà thơ Xuân Diệu đã từng viết rằng: “Trong thơ Việt Nam nghe bay dậy một tiếng địch buồn. Không phải sáo thiên thai, không phải diệu ái tình, không phải lời ly tao kể chuyện một cái “tôi”, mà ấy là một bản ngậm ngùi dài: có phải tiếng đìu hiu của khóm trúc, bông lau; có phải niềm than vãn của bờ sông, bãi cát; có phải mặt trăng một mình đang cảm thương cùng các vì sao?… Thơ Huy Cận đó ư? Ai nhắc làm chi những nỗi tha thiết của ngàn đời, ai động đến cái lớp sầu dưới đáy hồn nhân thế, những lời muôn năm than thầm trong lòng vạn vật, ai thuật lại mà não nuột lắm sao?” Hôm nay đọc “Tràng Giang”, tôi mới hiểu tại sao Xuân Diệu lại nói vậy. Bài thơ là sự kết hợp hài hòa giữa chất cổ điển và hiện đại, vẽ lên trước mắt chúng ta một bức tranh thiên nhiên sông nước yên bình và tĩnh lặng, ẩn chứa sau đó là nỗi buồn chất chứa – những u sầu của người thi sĩ.

Mở bài Tràng Giang ngắn gọn

Huy Cận là một trong những nhà thơ xuất sắc của phong trào thơ mới (1930 – 1945). Ông yêu thích thơ ca Việt Nam, thơ Đường và chịu ảnh hưởng nhiều của nền văn học Pháp. Thơ ông hàm súc và giàu chất suy tưởng. “Tràng Giang” là một trong những bài thơ hay nhất, tiêu biểu nhất của Huy Cận được viết vào mùa thu năm 1939. Bài thơ là một minh chứng điển hình cho sự kết hợp hài hòa giữa chất cổ điển và chất hiện đại, vẽ lên trước mắt chúng ta một bức tranh thiên nhiên yên bình, tĩnh lặng, ẩn chứa sau đó là cả một nỗi sầu “vạn kỷ” của người thi sĩ.

Mở bài trực tiếp Tràng giang

Nếu như nhà thơ Xuân Diệu được biết đến với một hồn thơ mang nỗi ám ảnh về thời gian thì Huy Cận – người bạn tâm giao của ông lại mang trong mình nỗi ám ảnh về không gian. Trong quá trình sáng tác văn học của mình đặc biệt là trong giai đoạn trước Cách mạng, Huy Cận đã để lại cho văn đàn Việt Nam rất nhiều những tác phẩm xuất sắc phải kể đến đó là bài thơ “Tràng Giang”. Thi phẩm là sự kết hợp hài hòa giữa yếu tố cổ điển và yếu tố hiện đại….

Mở bài nâng cao Tràng giang

Nhà phê bình Hoài Thanh đã từng nhận định: “Chưa bao giờ người ta thấy xuất hiện cùng một lần một hồn thơ rộng mở như Thế Lữ, mơ màng như Lưu Trọng Lư, hùng tráng như Huy Thông, trong sáng như Nguyễn Nhược Pháp, ảo não như Huy Cận…”. Thật vậy, thơ Huy Cận là sự đan xen giữa nổi sầu vũ trụ của thế nhân với nổi cơ đơn mang tính thời đại của các nhân, nó tạo thành nổi sầu vạn kỉ trong hồn thơ ông. Đó là một tiếng thơ có nét gì đó rất riêng, là sự hòa trộn giữa yếu tố cổ điển và yếu tố hiện đại. Bài thơ “Tràng Giang” (Huy Cận) là một tác phẩm tiêu cho phong cách nghệ thuật độc đáo ấy. Qua bài thơ mang “vẻ đẹp cổ điện mà hiện đại”, Huy Cận đã bộc lộ cái sầu của một cái tối cô đơn trước thiên nhiên rộng lớn, trong đó thấm đượm tình người, tình đời, lòng yêu nước thầm kín nhưng thật thiết tha.

Mở bài phân tích Tràng Giang hay

Tràng giang là một kiệt tác của nhà thơ Huy Cận nói riêng và của phong trào Thơ mới nói chung. Đây là một bài thơ với xúc cảm của vũ trụ không những chan chứa một nỗi buồn mênh mông xa vắng mà còn thấm đượm tình yêu quê hương đất nước sâu lắng. Con sông hiện lên qua những vần thơ của nhà thơ Huy Cận như khắc họa lên vẻ đẹp của một thiên nhiên kỳ. Nhận xét về bài thơ này, nhà thơ Xuân Diệu viết: Tràng giang là một bài thơ ca hát non sông đất nước, do đó dọn đường cho lòng yêu giang sơn Tổ quốc. Tuy là khổ thơ cuối cùng của bốn khố thơ trong bài thơ nhưng bốn dòng thơ sau đây đã thể hiện được một cách khái quát tâm trạng cũng như bút pháp nghệ thuật của nhà thơ.

Mở bài phân tích Tràng Giang mẫu 6

Tập thơ Lửa thiêng (1940) đã đưa tác giả Huy Cận lên thành một trong những cây bút tiêu biểu cho phong trào Thơ mới. Trong tập thơ này, Tràng giang là một trong những bài thơ hay nhất, tiêu biểu nhất cho sáng tác của Huy Cận trước Cách mạng. Nhắc đến Huy Cận thì không thể nào không kể đến tác phẩm nổi tiếng để đời của ông – Tràng giang. Tác phẩm khắc họa nên vẻ đẹp thơ mộng của non nước, được lấy ý tưởng từ con sông Hồng. Qua đó mới thấy được thiên nhiên Việt nam đẹp đến nhường nào.

Mở bài phân tích Tràng Giang mẫu 7

Huy Cận là một trong những tác giả tiêu biểu trong phong trào thơ mới. Thơ Huy Cận vừa có chất cổ điển vừa giàu chất suy tưởng của triết lí. Tràng giang được viết vào đầu những năm kháng chiến chứng khoán được biết đến như một tác phẩm nổi tiếng đã gắn liền với hình ảnh quen thuộc, mở tại đây được lấy cảm hứng từ con sông Hồng thơ mộng. Đọc tác phẩm, người đọc có thể cảm nhận được vẻ đẹp kỳ diệu của thiên nhiên cũng như con người qua những câu ca dao. “Tràng giang” thể hiện nỗi sầu của cái tôi trước thiên nhiên mênh mông, hiu quạnh trong đó thấm đượm tấm lòng đối với quê hương đất nước của thi sĩ. Nhìn cảnh sông Hồng mênh mông sông nước, nghĩ về kiếp người trôi nổi, tác giả chan chứa cảm hứng viết nên bài thơ này. Sửa đi sửa lại tới 17 lần, tác phẩm mới thật sự trở thành một “viên ngọc không tì vết” như ta đã thấy.

  1. Cách kết bài tác phẩm Tràng Giang

Kết bài phân tích Tràng Giang

Bài thơ đã mang đến cho bạn đọc một cái nhìn cụ thể, một vẻ đẹp khác biệt của dòng sông dưới ngòi bút tài tình của tác giả Hoàng Phủ Ngọc Tường. Nhiều năm tháng qua đi nhưng bài thơ vẫn giữ nguyên vẹn những giá trị tốt đẹp ban đầu của nó, để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng nhiều thế hệ bạn đọc và tạo được dấu ấn riêng biệt trong kho tàng văn học vô cùng phong phú của nước nhà.

Kết bài tác phẩm Tràng Giang – Bài mẫu 1

Bài thơ “Tràng giang” của Huy Cận với sự kết hợp bút pháp hiện thực và cổ điển đã vẽ lên một bức tranh thiên nhiên u buồn, hiu quạnh. Qua đó khắc họa được tâm trạng cô liêu, đơn độc của con người và một tình yêu quê hương, mong ngóng về quê hương chân thành, sâu sắc của Huy Cận.

Kết bài tác phẩm Tràng Giang – Bài mẫu 2

Tràng giang – Bài thơ sẽ còn mãi đi vào lòng người với phong cách tiêu biểu rất “Huy Cận”, với vẻ đẹp cổ điển trang nhã sâu lắng và vẻ đẹp hiện đại mang nặng một tấm lòng yêu nước, yêu quê hương.

Kết bài tác phẩm Tràng Giang – Bài mẫu 3

Chỉ với những nét chấm phá khi tả cảnh thiên nhiên bằng những biện pháp so sánh và tu từ độc đáo, nhà thơ Huy Cận đã làm lên không gian mênh mông bát ngát của thiên nhiên cùng với nỗi buồn sâu thẳm về những kiếp người. Tuy vậy, khi cảm nhận bài thơ Tràng giang, ta đều thấy giữa thiên nhiên và con người lại rất hòa hợp và đan quyện vào nhau. Thông qua đó, tác giả Huy Cận cũng bộc bạch tình yêu quê nhà đất nước con người của chính mình ông.

Kết bài tác phẩm Tràng Giang – Bài mẫu 4

Bài thơ mở ra bằng tiếng sóng của sông nước, kết thúc bằng tiếng sóng lòng trong tâm hồn con người. Không gian mênh mông buổi sông chiều hoang vắng thấm đẫm nỗi lòng của một nhà thi sĩ nặng lòng với quê hương, đất nước, buồn một nỗi buồn da diết thấu đến xương tủy, Huy Cận đã thật thành công khi khắc họa một bức tranh thiên nhiên chứa đựng sự ám ảnh về cái vô biên và sự trống trải tuyệt đối của cảnh vật và lòng người.

Kết bài tác phẩm Tràng Giang – Bài mẫu 5

Mang âm hưởng nhịp nhàng, trầm buồn da diết,” Tràng Giang “ hiện ra như một bản sonata nhẹ nhàng mang cả nỗi lòng của Huy Cận gửi vào chốn mênh mông sâu thẳm chẳng hề có bờ bến nào đó. Con người mang bao nỗi niềm trăn trở đại diện cho cả một thế hệ nhiều nhà Thơ mới lúc bấy giờ, nhớ quê hương khi đang đứng giữa quê hương, nhưng quê hương đã không còn.