Top 20 câu STT tuổi 20 đi qua, người ta nhắc hoài về tuổi trẻ và tiếc nuối

Top 20 câu status (stt) tuổi 20 đi qua Người ta cứ nhắc hoài về tuổi trẻ, nhớ lại những nuối tiếc đã qua với bao kỉ niệm tuổi học trò không bao giờ quên. Nhiều năm sau tuổi 20, người ta cứ nhắc hoài về tuổi trẻ, cái ngày tháng mà vô tình bỏ rơi đâu đó cho những muộn phiền, lo lắng, để giờ đây người ta ngồi nhớ lại và tiếc nuối.

Xem thêm : Stt yêu xa Em với anh yêu xa đâu có nghĩa là đi xa mãi, bởi sẽ có một ngày nào đó để trở về bên nhau

Dưới đây là những câu status tuổi 20 qua với bao tiếc nuối: 

Hồi ấy… hồi còn đôi mươi với da mượt, dáng thon, tóc bồng, môi đỏ… đến mình nhìn lại cũng còn yêu. Nhưng nếu có một phép màu quay trở lại ngày ấy, chưa chắc đã có nàng nào dám. Hồi ấy, trẻ lắm và cũng ngây ngốc lắm. Có những ngốc nghếch dại dột mà giờ nhớ lại, vẫn thấy mình dại đến ngây người. Thế nên, dù nhớ lắm những ngày xanh, những cô gái chẳng còn trẻ mấy cũng chỉ ước: Ước gì phụ nữ có thể mãi đẹp như tuổi 20, nhưng lại khôn ngoan như tuổi 30.

Nhiều năm sau đó, người ta mới nhận ra, cuộc sống của người trưởng thành đôi khi mệt mỏi. Rồi người ta biết rằng, chẳng có nỗi buồn nào là triền miên, chẳng có niềm vui nào là viên mãn, càng đơn giản càng hạnh phúc, giống như đám mây kia phiêu bồng cùng gió, dẫu biết một ngày gió sẽ không thổi nữa, mây đứng lặng im nhìn. Buồn, nhưng đó là một nỗi buồn thật đẹp. Con người cũng vậy, phải có những khi yếu lòng mới trân trọng những niềm vui dù nhỏ nhoi, phải trải qua sóng gió mới khao khát những thoáng bình yên.

top-20-cau-stt-tuoi-20-di-qua-nguoi-ta-nhac-hoai-ve-tuoi-tre-va-tiec-nuoi-1

Nếu điều ước ấy trở thành sự thật, thì phụ nữ chắc hẳn sẽ trở thành người thống trị của thế giới này. Bởi hai thứ vũ khí ấy, sắc đẹp và sự khôn ngoan của người phụ nữ, ai mà địch nổi. Một độ tuổi mà mọi nét thanh tân đang nở rộ, như đóa hoa vừa hé nở đầy tươi mới và ngọt ngào, một độ tuổi mà sự khôn ngoan vẫn đi kèm với chút liều lĩnh và có thừa kiêu hãnh, nếu như phụ nữ có được cùng lúc hai điều ấy trong một thời điểm, cô ấy quả thật sẽ trở nên vô cùng “nguy hiểm.

Nhiều năm sau tuổi 20, người ta chẳng cần quá nhiều vật chất, hạnh phúc không phải có nhiều tiền, mà đôi khi là bình yên trong chính tâm hồn mình. Người ta đã không còn cần một tình yêu mãnh liệt như thưở thanh xuân tươi đẹp nữa, cái người ta cần là cảm giác được an toàn trong chính tình yêu ấy, là yêu thương thật lòng, là giản dị, là san sẻ, là hai tiếng “ở lại”, “đừng đi”. Vậy cũng đủ.

Chúng ta tin rằng thanh xuân là một cơn mưa rào, phải dầm mưa, phải rơi nước mắt, phải điên cuồng mới xứng với thanh xuân. Nhưng khi chục năm sau qua đi, ta nhìn lại, sẽ thấy thanh xuân có nắng ấm vẫn chẳng kém phần tuyệt đỉnh, đâu nhất thiết cứ phải dầm qua mưa rào.

Tuổi 20, người ta khao khát được chinh phục, được ghi dấu chân trên những miền đất lạ. Đôi lúc người ta muốn đi thôi, đi mãi chẳng muốn về. Nhưng tuổi 20 có lẻ, người ta thấy mình lười, không phải chiêm nghiệm cuộc sống đủ rồi mà người ta không đi nữa, chỉ là người ta muốn dành thời gian cho những điều quan trọng hơn, có khi chỉ là ngồi một góc quán quen đưa mắt nhìn ra con phố xiêu vẹo, chỉ nhìn thôi cũng đủ hiểu, cái người ta cần nhất ở tuổi này là được bình thản ngồi café ngắm phố, không lo âu. Có thể cuộc sống không còn sôi động như ngày trẻ. Có thể cô đơn nhưng mà không cô độc.

Thế nhưng tuổi đôi mươi ấy, còn rất xanh nên cũng rất non. Còn trẻ, mọi nỗi niềm thường dễ dàng bị phóng đại, cả niềm vui lẫn nỗi buồn, cả tình yêu hay một bóng hình nào đó. Tuổi 20, những bấp bênh vẫn chưa trải nghiệm đủ nhiều nên một chút gập ghềnh cũng trở thành sóng dữ, một chút thương vay cũng trở thành sâu nặng. Khi ấy, chúng ta gọi sai lầm là tuổi trẻ, vì trẻ nên có quyền mắc sai lầm.

Tuổi 20 có lẻ, người ta thèm cảm giác được vùi đầu vào ngực người yêu, cùng nhau đọc một cuốn sách, cùng nấu ăn, cùng dọn dẹp. Không còn những ngày lê la quán xá, không yêu cuồng nhiệt nữa, chỉ cần mỗi sáng tỉnh dậy thấy người kia đang ngủ ngon giấc, cười một cái thật hiền, hôn nhẹ lên mái tóc, ra khỏi giường pha cho mình một cốc café và ngồi yên lặng nhìn người đó. Hạnh phúc đến thật nhẹ nhàng, người ta cần chỉ có vậy.

Khi ấy, ta còn trẻ đấy, ta có quyền mắc sai lầm, có thời gian để sửa sai. Nhưng sau này, có khi ta sẽ thấy có những sai lầm tuổi trẻ mà cả một đời sau cũng không sửa được. Tuổi 20 đầy dại dột ấy, nếu ta có được sự bình tĩnh khôn ngoan của tuổi 30, có sự kiêu hãnh từng trải của một người phụ nữ đã đi qua giông bão, thì thanh xuân đã có thể trải qua một cách rực rỡ trong nắng ấm.

Nhiều năm sau tuổi 20, người ta nhận ra nỗi đau chẳng có gì là ghê gớm, nó giống như một cú hích giúp chúng ta trưởng thành hơn, dù là đau vì điều gì đi nữa.

Gã dừng lại thật lâu bên góc phượng trơ buồn giữa khoảng sân ngày cũ, khoảng sân ngày xưa thật bé nhỏ khi hai mái đầu xanh không dám nép nhẹ vào nhau vào những buổi chiều vàng, vì lo sợ bạn bè trêu chọc. Giờ đây nó trở nên rộng lớn quá, khi một người đàn ông đã đi hết nửa đời người bỗng muốn thấy mình trở lại thời hai mươi tuổi…Tay gã chạm nhẹ lên những vết khắc ngày cũ, mong tìm kiếm những vòng tròn mơ ước của ngày xưa…

Hai mươi năm trôi qua, khuôn mặt của cây thêm vài vòng tròn bao phủ hai trái tim nhỏ ngày nào. Giờ đây, gã tiếp tục khắc thêm lên đấy một vòng tròn mới, để nhớ về một thời yêu vụng dại đã xa, để cầu mong cho em ở một nơi xa nào đó, em được hạnh phúc và yên vui với mái ấm của mình…

top-20-cau-stt-tuoi-20-di-qua-nguoi-ta-nhac-hoai-ve-tuoi-tre-va-tiec-nuoi-2

Chiều buông, từng đợt nắng cuối ngày vừa tắt. Gã thấy lòng nhẹ tênh như áng mây trôi bồnh bềnh ở trên cao. Phía xa xa, gã nhìn thấy đường chân trời tím ngắt. Đó là đường chân trời hạnh phúc!

Khi người ta lớn hơn một chút, người ta cũng bớt tin vào những điều phù phiếm, dẫu rằng nghe rất ngọt, rất hay. Không có điều gì là mãi mãi, tình yêu, hạnh phúc, thất bại, đắng cay. Ai trong đời cũng trải qua những thăng trầm, hỉ, nộ, ái, ố trước khi người ta tìm được điều mà họ cần hướng tới.

Lời kết: Thực ra, trưởng thành đi liền với mất mát, hy sinh, thậm chí đánh đổi, nhưng thứ mà người ta nhận được là chuỗi những trải nghiệm, lớn dần hơn từ trong suy nghĩ, cách nhìn bản thân, nhìn người và nhìn đời phía trước kia. Trưởng thành sau tuổi 20, là vui có, buồn có, đau thương mất mát có, những dấu ấn dù sâu đậm hay nhạt nhòa cũng là minh chứng cho khoảng thời gian chúng ta gồng mình, chúng ta hy sinh, cả tuổi trẻ, cả ước mơ, để đổi lại chúng ta được gì nếu không phải là 3 chữ “Trưởng thành hơn”

Hãy chia sẻ bài viết tới mọi người: