Tuyển tập 30 bài thơ chào tháng mười yêu thương và nỗi nhớ

Chào đón tháng 10 với bộ tuyển tập 30 bài thơ chào tháng mười yêu thương và nỗi nhớ được blog sưu tầm và chia sẻ để làm status hay chia sẻ cộng đồng mạng. Dưới đây những bài thơ tháng 10 hay với chủ đề tình yêu và nỗi nhớ, xin gửi đến các bạn yêu thơ:

Xem thêm: Top 20 bài thơ tình chào tháng 9 với nhiều tâm trạng cho facebook

LỤC BÁT CHÀO THÁNG MƯỜI – Thơ: Vân Nguyễn

Mến chào nhau nhé tháng mười
Bằng đôi má thắm nụ cười chúm xinh
Môi hồng tỏa sáng lung linh
Câu thương thề hẹn đậm tình dành anh

Tháng mười em chọn màu xanh
Với nhiều mộng ước chân thành gửi trao
Mang theo cả những ngọt ngào
Yêu thương nồng thắm biết bao ân tình

Dịu dàng ra phố một mình
Chợt như còn đó bóng hình chưa xa
Gió thu êm dịu chan hoà
Nhớ lời đã tỏ thiết tha nồng nàn.

Bao nhiêu tình cảm chứa chan
Trong lòng ấp ủ vô vàn niềm thương.
Gửi anh một trái tim hường
Mong đi chung một con đường ước mơ.

Em về ghép nốt vần thơ
Vẫn còn dang dở đợi chờ từng câu
Tháng mười với những bắt đầu
Cùng nhau giữ nhé bền lâu hỡi người.!

CHÀO THÁNG MƯỜI – Thơ: Bằng Lăng Tím

Tháng mười về se chút lạnh heo may
Gió hờ hững nàng mây buồn giận dỗi
Nắng cũng nhạt cho lòng thêm bối rối
Cuối con đường em đợi bóng người thương

Tháng mười về tia nắng cuối còn vương
Hoa sữa rụng thoảng hương bay trong gió
Lá rơi nhẹ trải thảm vàng lối nhỏ
Kỷ niệm buồn ngày đó vẫn còn đây

Tháng mười thu bao nỗi nhớ dâng đầy
Hoa tím nở ngất ngây chiều cuối Hạ
Tim thắp lửa bao năm em thầm đã
Trao cho anh với tất cả yêu thương

Tháng mười về trên lá đọng giọt sương
Lan dịu ngọt thoảng hương nồng thơm ngát
Ru điệu khúc mùa thu tình dào dạt
Về nhé anh nghe khúc hát giao mùa.

THU THÁNG MƯỜI

THU THÁNG MƯỜI – Thơ: Mạc Phương

Em rất sợ cái cảm giác chơi vơi.
Tận đáy lòng không còn nơi điểm tựa.
Nắng cuối thu cũng dường như tàn úa.
Chiếc lá vàng buồn bã cả trời thương.

Tháng mười về da diết nỗi vấn vương.
Tim trống vắng bóng người thương thuở trước.
Kỉ niệm yêu cũng trôi theo dòng nước.
Vẫn có người thơ thẩn nhớ mùa ngâu.

Cả ngày dài gió trốn biệt đi đâu ?
Khoảng trống không tên sương mù vây bủa.
Mây vẩn vơ đã lãng quên lời hứa.
Để đông sang lành lạnh trái tim yêu.

Ngắm bóng hồng đang sắp ngả về chiều.
Nỗi sầu dâng ngập đường xưa lối cũ.
Bước liêu xiêu quãng thời gian rêu phủ.
Mắt rưng rưng dòng lệ trực lăn dài.

Biết bao giờ mới đến được sớm mai.
Cuối con đường nồng nàn mùi hoa sữa.
Lưng trời yêu đớn đau thêm lần nữa.
Bao giọt sầu vương kín cả mùa thu.

THÁNG 10 – Thơ: Liên Phạm

Tháng mười tràn ngập ước mơ
Tháng mười say những vần thơ ngọt ngào!
Tháng mười lưu luyến gửi trao
Tháng mười ta thấy dạt dào mến thương!

Tháng mười lòng thấy vấn vương
Tháng mười ấp ủ tim hường xuyến xao…
Tháng mười lộng lẫy đón chào
Tháng mười hẹn ước, ta trao duyên nồng

Tháng mười tháng của ước mong
Tháng mười môi đỏ, má hồng nao nao
Ngày hai mươi được đón chào
Ngày của phụ nữ, dạt dào sắc hoa

Đất trời vang khúc hoan ca
Hoà chung bản nhạc, chan hoà lời yêu!
Tháng mười lộng lẫy yêu kiều
Bạn, Tôi thề hẹn những điều thân thương

Nghĩa tình sâu nặng, vấn vương
Nụ hồng e ấp, toả hương nồng nàn!

CẢM XÚC THÁNG 10

CẢM XÚC THÁNG 10 – Thơ: Đinh Đào

Tháng mười ơi! Chầm chậm một chút thôi
Để thu kịp trở mình khi gió lạnh
Để chút nắng sải mình trong chiều nhẹ
Để em tìm miền ký ức đầy vơi…

Tháng mười ơi! Đi qua những khung trời
Còn thấy ấm của nồng nàn hương bưởi
Thu chưa qua sao lòng buồn vời vợi
Tại tháng mười hay tại bởi lòng tôi???

Tháng mười ơi! Mang nỗi nhớ đầy vơi
Chở tôi đến những khung trời dịu vợi
Anh xa xôi lòng nấu nung không mỏi
Đợi tháng mười gom tâm sự về thôi!!!

Tháng mười ơi! Chắt chiu lại cho tôi
Tình ai đó đã buông lời thề hẹn
Mong manh quá nếu đò không cập bến
Trách làm chi… Ai bảo…hẹn tháng mười.

THÁNG MƯỜI VỀ – Thơ: Phú Sĩ

Tháng mười về ai đó nhớ thương ai
Nhớ lối xưa con nắng vẫn trải dài
Tiễn thu cuối heo may buồn hoang dại
Nắng có còn trong tê tái đông sang

Tháng mười về có kẻ bước sang ngang
Để phố cũ nay lỡ làng duyên nợ
Hương hoa sữa đợi chờ ai xa vắng
Nhớ thương gì trong lặng lẽ mùa đông

Tháng mười về anh có đợi có mong
Nơi phương ấy biển rì rào tiếng sóng
Anh có thấy trong dạt dào gió lộng
Có tình em bến mộng đợi bóng thuyền

Tháng mười về ôn lại chuyện hàn huyên
Có kẻ vu vơ thả hồn bay xao xuyến
Có kẻ lặng thầm trong chuỗi buồn kỷ niệm
Duy chỉ còn ta ngồi đếm chuyến xe đời

Tháng mười về ai đó thả hồn rơi
Rồi thao thức đêm trôi dòng thơ mới
Rạo rực thế tình thơ ai còn đợi
Ta trao nhau ấm mãi khúc tình nồng.

THÁNG MƯỜI NÀO CHO EM

THÁNG MƯỜI NÀO CHO EM – Thơ: Phú Sĩ

Tháng mười nào xa xôi
Anh ngỏ lời yêu vội
Ngọt ngào câu tình lỗi
Anh bỏ lại bên đời

Tháng mười ngày đêm trôi
Em chờ thu đưa lối
Có ngờ đâu nên nỗi
Thu vội vã đi rồi

Tháng mười nào phôi pha
Ngày anh xa … xa mãi
Cánh đồng quê khắc khoải
Giọt nắng cũng phai màu

Tháng mười về lao xao
Xót thương em ướt áo
Mưa chạnh lòng che giấu
Giọt buồn nào trong em

Tháng mười gói nỗi niềm
Tình em trao nơi ấy
Anh có về tìm lại
Tháng mười ngày ta yêu.

THÁNG MƯỜI YÊU THƯƠNG – Thơ: Phú Sĩ

Tháng mười dạt dào êm trôi
Bao người mênh mang đón đợi
Hoa vàng nở đầy trên lối
Ước mơ trong nắng chiều rơi

Tháng mười người người chung đôi
Thênh thang đường yêu đến vội
Mưa rơi cũng dường muốn nói
Câu chuyện muôn đời yêu thương

Tháng mười đong đầy muôn hương
Ngập đường sắc màu nhung nhớ
Nghe trong gió lồng hơi thở
Một trời đầy mộng với mơ

Tháng mười có kẻ ngẩn ngơ
Ra vào với bao trăn trở
Biết rằng xa rồi muôn thuở
Sao tình cứ mãi vu vơ ….

Tháng mười thêm đẹp tình thơ
Quê hương mùa vàng chín tới
Tung bay cánh diều phấp phới
Ươm tình duyên đẹp người ơi!

SE LẠNH ĐẦU ĐÔNG

SE LẠNH ĐẦU ĐÔNG – Thơ: Ánh Nguyễn

Tháng mười se lạnh vào đông
Giật mình tìm sợi nắng hồng trôi đâu
Mây trời chẳng thấy sắc màu
Nhạt nhòa sắc nắng xa nhau trốn tìm

Nặng lòng tự vấn con tim
Nắng kia trốn biệt quanh mình bấy lâu
Để ai nhung nhớ tương sầu
Gieo thêm cái lạnh ẩn sâu bên đời

Ước gì là nắng rạng ngời
Để cho hoa đẹp góc trời bình minh
Ngắm nhìn chú bướm thật xinh
Chập chờn uốn lượn phơi tình cùng hoa

Vào đông gió thổi la đà
Mơn man trên lá bay xà cùng mây
Rong chơi trong những tháng ngày
Đưa tay hứng giọt tình ngây đất trời

Hồn còn lơ lửng chơi vơi
Tìm trong cảm xúc đánh rơi đêm dài
Đông về se lạnh nhớ ai
Mà sao thả nhịp trên vai hỡi người.

THÁNG 10 THU – Thơ: Bằng Lăng Tím

Tháng mười trở gió heo may
Cánh hoa sữa rụng xòe tay hứng đầy
Nắng hồng ửng nhẹ chân mây
Lá vàng xào xac rơi đầy lối đi

Tháng mười theo cánh thiên di
Nhớ ai thao thức thầm thì lời thương
Vầng trăng lơ lửng đêm trường
Bên hiên quỳnh nở tỏa hương ngat ngào

Tháng mười hạnh phúc ta trao
Lúa mùa chín rộ quyện vào hương Thu
Vẳng trong đám lá chim gù
Cỏ hoa rạng rỡ sương mù nhẹ giăng

Tháng mười ẩn hiện sao băng
Trời cao đôi cánh chim bằng chao nghiêng
Nàng Thu xinh xắn dịu hiền
Trao nhau tất cả một miền dấu yêu…

THÁNG MƯỜI DỊU DÀNG

THÁNG MƯỜI DỊU DÀNG – Thơ: Phú Sĩ

Tháng mười về đưa tiễn lá vàng qua
Mang nỗi buồn bâng khuâng trên phiến lá
Mùa ngập ngừng sắt se tia nắng ngả
Gợi nỗi niềm miền thương nhớ chưa xa

Tháng mười về lắng lại những chắt chiu
Miền tuổi thơ trên cánh diều bay bổng
Mục đồng ngả trên lưng trâu nhẵn bóng
Nụ đầu đời ngọt ngào lắm người ơi!

Tháng mười về mang nỗi nhớ chơi vơi
Người lãng quên trên lối về vắng lạnh
Thèm chút vị tách trà xanh tỏa khói
Ta mở lòng dịu dàng đón mùa rơi

Tạm biệt chiều trên góc phố ngẩn ngơ
Người tiễn thu mơn man trong tâm tưởng
Hoa mỏng mảnh luyến lưu cùng nắng sớm
Thoáng nỗi buồn chưa ai nỡ đặt tên.

THÁNG MƯỜI – Thơ: Hương Vang

Tháng mười về sương ướt lạnh hai vai
Ngày ngắn lại cho đêm dài chút nữa
Những tia nắng cũng lười không hé cửa
Gió heo may đang lựa lối vô phòng

Tháng mười về rồi đó anh biết không?
Em lại chợt thấy lòng mình háo hức
Thơ em viết cũng bâng khuâng rạo rực
Khi nhìn về kí ức của thời gian

Tháng mười rồi thu đang bước sang ngang
Nhìn khắp phố hai hàng cây dần trụi
Những chiếc lá đang từng giờ lầm lũi
Lìa xa cành thay áo mới xinh tươi

Tháng mười về nắng cũng chẳng chịu cười
Như thấu hiểu lòng người đang tiếc nuối
Tuổi xuân sắc những nếp nhăn đang đuổi
Bóng chiều tà thu cuối bước sang đông !!!

THƯƠNG QUÁ THÁNG MƯỜI

THƯƠNG QUÁ THÁNG MƯỜI – Thơ: Minh Ngọc

Thu sắp đi rồi…mưa ngang qua ngõ
Mây thẫn thờ làm ngọn gió riêng mang
Tháng mười ơi! Ta cũng buồn thiệt đó
Nhớ đến ai…ôm gối nhỏ mơ màng!

Liệu có phải đông sắp sang không nhỉ
Mà lòng mình luôn suy nghĩ về ai
Tiếng xạc xào của lá rơi thủ thỉ
Nên con tim trỗi dậy ký ức hoài…

Dẫu đã biết…một ngày mai vẫn thế
Thu đi rồi đông chẳng thể không qua
Nhưng nhìn cây…mắt vẫn buồn rơi lệ
Bởi tình này đâu có dễ phôi pha…!

LÀ EM CÔ GÁI THÁNG MƯỜI – Thơ: Bằng Lăng Tím

Mẹ sinh em một ngày giữa tháng mười
Bầu sữa ngọt à ơi câu Mẹ hát
Thoảng hương lúa trên đồng thơm ngào ngạt
Cánh cò chiều bát ngát cõng hoàng hôn

Sông uốn quanh con sóng vỗ dập dồn
Mẹ vất vả sớm hôm cùng mưa nắng
Oằn lưng gánh đôi vai gầy trĩu nặng
Thương Mẹ nhiều năm tháng tóc bạc phai

Tuổi thơ em đã qua tháng ngày dài
Chân vững bước đường tương lai rộng mở
Xa mấy nẻo trong tim hoài luôn nhớ
Mái tranh nghèo trước ngõ mấy hàng cau

Nắng mùa Thu vàng óng sắc muôn màu
Nhớ quê Mẹ nơi chôn rau cắt rốn
Gác tất cả công việc đang bề bộn
Về quê hương bay bổng cánh chim chiều

Đất Thái Bình quê Mẹ mãi thêm yêu
Lưng trời mộng cánh diều chao cùng gió
Cổng làng cũ còn nguyên cây gạo đỏ
Những đêm trăng sáng tỏ hát hội đình

Em…tháng mười cô gái nhỏ tươi xinh…

GIẤC MƠ THÁNG 10

GIẤC MƠ THÁNG 10 – Thơ: Võ Sơn Lâm

Tháng mười ơi xin gửi những hồn thơ
Đưa giấc mơ em về nơi thương nhớ
Ở phương xa bao điều anh trăn trở
Cuối thu rồi bỡ ngỡ phút chờ trông

Trầu đang xanh hỡi em có biết không
Em đứng số lấy chồng năm nay đó
Ba Mẹ anh chẳng thấy sang chạm ngõ
Để em buồn vò võ mãi đợi mong …

Duyên không hợp chắc phận số long đong
Thôi em nhé đừng đem lòng yêu nữa
Bởi hai ta không chung nơi điểm tựa
Vắng anh rồi em lựa bước mà đi

Níu kéo nhau chẳng mang lại được gì
Khi cuộc sống cứ nằm nì không thoát
Rồi yêu thương cũng dần như phai nhạt
Chút giận hờn lên chồng bát đang xô

Tháng mười ơi…ta gửi chút mơ hồ…
Bao khát vọng đang mơ mùa đông đến.!!!..

KÝ ỨC THÁNG 10 – Thơ: Nguyễn Đình Huân

Anh về đây tìm ký ức tháng mười.
Những kỷ niệm thuở hai mươi ngày ấy.
Khi tuổi em mới vừa tròn mười bảy.
Gặp nhau lén nhìn đã thấy xốn xang.

Anh mới hai mươi mạnh khoẻ nhất làng.
Em cô bé xinh dịu dàng nhất xóm.
Cuối tháng mười tình đôi ta vừa chớm.
Trên đồng làng mình hôm sớm bên nhau.

Gặt lúa xong mình xới đất trồng rau.
Ta cùng hẹn mùa đông sau sẽ cưới.
Nhưng sang xuân khi vào mùa hoa bưởi.
Anh đã lên đường lúc cuối tháng ba.

Hẹn ngày trở về khi cải nở hoa.
Dẫn mẹ anh sang bên nhà xin phép.
Cho hai đứa mình bên nhau trọn kiếp.
Đám cưới rộn ràng tấm thiệp hồng tươi.

Ngày về quê chưa kịp nở nụ cười.
Nhận được tin em theo người xa xứ.
Kỷ niệm xưa đã trôi về quá khứ.
Sao nỗi buồn anh còn giữ trong tim.

NGHẸN NGÀO KHÓ NÓI

NGHẸN NGÀO KHÓ NÓI – Thơ: Nguyễn Đình Huân

Tháng mười về với bao điều tâm sự.
Tháng chín chia ly nhắn nhủ đôi lời.
Thu sắp tàn đưa tiễn lá vàng rơi.
Đông chưa tới lòng đầy vơi thương nhớ.

Muốn cùng em quay về ngày xưa đó.
Hai đứa mình đi trong gió heo may.
Bước chân trần trên cỏ tóc em bay.
Nhớ một thời mình đắm say như thế.

Tháng mười đến hãy về đây em nhé.
Ta về thăm thời tuổi trẻ thân yêu.
Ngồi bên sông lắng nghe tiếng sáo diều.
Ngắm hoàng hôn khi bóng chiều loang tím.

Tay trong tay ta cùng ôn kỷ niệm.
Thuở học trò mình lưu luyến bên nhau.
Sao mãi không quên được mối duyên đầu.
Dù năm tháng cùng bể dâu thay đổi.

Anh đưa tay vuốt ve làn tóc rối.
Nụ hôn mặn nồng nóng hổi mình trao.
Anh về đây chỉ thấy sóng lao xao.
Không có em bỗng nghẹn ngào khó nói.

 

KHẮC KHOẢI THÁNG MƯỜI – Thơ: Võ Ngọc Cẩn

Tháng mười về vội vã
Mang theo gió heo may
Bầu trời xám màu mây
Từng giọt sầu rơi rụng

Tháng mười làm vỡ vụn
Những trái tim cô đơn
Mưa như dỗi như hờn
Khóc than từng chiếc lá

Trong lòng xao xuyến lạ
Thương lắm mùa thu ơi
Ta xa nhau trong đời
Đông hắt hiu gió lạnh

Ngõ hồn nghe hiu quạnh
Chiều ướt sũng màn mưa
Chiếc lá buồn đu đưa
Chiều tháng mười khắc khoải.

KHẮC KHOẢI THÁNG MƯỜI

THÁNG MƯỜI VỀ – Thơ: Sen Hồng

Anh biết không tháng mười về rồi đấy
Thu vẫn còn nên em thấy già nua
Trời cũng dày rơi rớt những hạt mưa
Và không gian cũng như vừa se lạnh

Tháng mười về mang tình yêu bất tận
Gom mây trời em gieo vần gửi thơ
Gửi cho anh một chút em ngóng chờ
Gửi cho anh trái tim khờ nung nấu

Tháng mười về rụng rơi nhiều hoa sấu
Bóng hình anh như chưa dẫu phai mờ
Môi vẫn cười và run từng nhịp thở
Sóng xô bờ biển hát khúc tình ca

Tháng mười về thêm tô đẹp tình ta
Dẫu yêu xa không nhạt nhòa đôi mắt
Hai trái tim nguyện tình yêu thắt chặt
Xin ông trời đừng bắt phải chia xa

Tháng mười về cũng như những năm qua
Trời vẫn mưa phố xưa không gì khác
Tình em trao chẳng bao giờ đi lạc
Như nhạc lòng em đã khắc tên anh.

CHÚT VU VƠ THÁNG 10

CHÚT VU VƠ THÁNG 10 – Thơ: Trần Khắc Mịch

Vẫy chào cô bé tháng mười.
Em về ánh mắt nụ cười long lanh.
Mang theo ngọn gió mát lành.
Thổi vào thương nhớ trong anh dạt dào.

Tháng mười đến thật ngọt ngào.
Bao nhiêu kỷ niệm ngập trào hồn thơ.
Một thời say đắm ngu ngơ.
Chợt hờn chợt giận vu vơ mỗi ngày.

Tháng mười nhớ một vòng tay.
Vô tình khẽ chạm em hay giật mình.
Dường như anh đã say tình.
Ngõ về xóm nhỏ trộm nhìn trông theo.

Tháng mười quên – nhớ đan xen.
Heo may xào xạc hờn ghen nắng hồng.
Hòa trong thương nhớ mênh mông.
Lạc vào kỷ niệm giấc nồng chiều xưa.

Tháng mười tháng của giao mùa.
Thu đi đông đến gió lùa bên hiên.
Nghe bâng khuâng nặng nỗi niềm.
Lòng còn như có một miền nhớ thương./.

HÀ NỘI THÁNG 10 – Thơ: Anh Tài Phạm

Một sớm thu nắng nhuộm vàng mái phố
Hoa Sữa thơm nồng ngõ nhỏ thân quen
Trong lòng ta vang khúc nhạc dịu êm
Vui hân hoan đón tháng Mười vừa đến.

Tháp Rùa thiêng soi bóng hồ Hoàn Kiếm
Chiếc cầu son ngưng tụ ánh hào quang *
Hàng cổ thụ lá đã chuyển sắc vàng
Khoe vẻ đẹp cùng Đài Nghiên, Tháp Bút.

Bàn chân ta bỗng ngẩn ngơ dừng bước
Bên gốc Lộc Vừng chín nhánh cội già
Những tràng pháo treo la đà cao, thấp
Đường ven hồ đỏ rực những cánh hoa.

Liễu rủ buông mái tóc bay xa xa
Nghiêng soi bóng mặt hồ xanh Lục Thủy **
Làn gió thu nhẹ nhàng lay cành lá
Ta nghe lòng rộn rã những niềm vui.

Đi bên nhau khuôn mặt em rạng ngời
Bao kỷ niệm ùa về từ quá khứ
Em trở lại thành một nàng thiếu nữ
Thật dịu dàng, duyên dáng của Thủ đô.

Đã qua rồi một mùa Ngâu âm u
Cả khung trời xanh trong cao vời vợi
Thân yêu lắm những sắc màu Hà Nội
Tháng Mười về rạng rỡ một mùa thu.

* “Thê Húc” có nghĩa là “Ngưng tụ hào quang”
** “Lục Thủy” là tên cổ của hồ Hoàn Kiếm.

VỀ CÙNG THÁNG 10

VỀ CÙNG THÁNG 10 – Thơ: Thiên Di

Về đi anh
Hàng me già chiều nay gió lộng
Nắng hanh hao xao động vạt cỏ non
Chiếc lá khẻ rơi nép cạnh lối mòn
Một mình em cô đơn cùng nỗi nhớ

Về đi anh…
Tháng mười rồi đó
Tiếng thở dài chiều cuối phố mong manh
Giấc mơ hoa em vẽ nắng ngọt lành
Anh có thấy lá thu dần nhuộm đỏ

Ngõ nhà mình
Cúc nở vàng rực rỡ
Gió heo may se lạnh nhớ vòng tay
Thẫn thờ em dõi vạt nắng cuối ngày
Chừng như tiếng còi tàu vừa ghé bến.

THÁNG MƯỜI – Thơ: Thanh Xuân

Khi tháng mười trở lại ngõ nhà ai
Hương hoa sữa vẫn miệt mài nồng nặc
Như muốn gửi về một miền xa lắc
Chút nồng nàn để reo rắc vào tim

Ôi tháng mười sao người cứ lặng im
Câu quan họ mùa hội Lim đằm thắm
Là chín đợi mười thương còn in đậm
Giã bạn rồi mưa ướt đẫm quai thao..

Khi tháng mười không còn nắng gắt gao
Trăng chênh chếch chả vút cao được nữa
Chả trong sáng có khi còn đỏ lửa
Bởi biết rằng mây sắp sửa che ngang…

Trông tháng mười trên những ruộng bậc thang
Những bông lúa khom lưng vàng mỏi mệt
Bên sườn núi kéo ngang trời một vết..
Tím hoàng hôn làm đoạn kết cuộc tình…

Và tháng mười trong ánh mắt lung linh
Ở trong đó nắng bình minh thật tuyệt
Đầy nhựa sống một tâm hồn nhiệt huyết
Càng đẹp hơn từ khiếm khuyết thực hư…

Chào tháng mười quên hết thảy suy tư
Ta chào đón những giấc mơ hạnh phúc
Ta gửi lại tình thơ ngàn lời chúc
Những nụ cười và những khúc nhạc vui…

THÁNG MƯỜI VỀ

THÁNG MƯỜI VỀ – Thơ: Lê Khánh

Tháng mười về đưa tiễn một mùa qua
Nỗi mênh mang ươm vàng trên cành lá
Chiều cuối Thu mưa buồn rơi lã chã
Gợi nỗi niềm thương nhớ một thời xa..

Tháng mười về còn ai nhớ đến ta
Như thuở ấy mình chưa xa không nhỉ?
Hay vẫn thế một mùa đông vô vị..
Lạnh xé lòng.. thương nhớ.. một người đi…!!

THÁNG 10 RỒI MÌNH CƯỚI NHÉ EM – Thơ: Hòa Hoàng

Tháng mười về anh vẫn thấy cô liêu
Hay lại nhớ những buổi chiều đơn lẻ
Bóng một người trong tim anh lặng lẽ
Như bức hình ai vẽ cảnh đêm đông

Tháng mười rồi sao lòng anh thấy trống
Vẫn cô đơn như sông vắng con thuyền
Nhìn đôi bờ lơi có một tình yêu
Rồi hẹn ước bao điều còn mới lại

Tháng mười ơi người thương còn xa mãi
Đừng đợi nữa con gái chẳng còn xuân
Anh là trai theo luật xương phong trần
Đời kiếp bạc như quân hình không số

Tháng mười rồi yêu anh, em không sợ
Thì mình cưới cho hết lợ duyên xưa.

Theo https://www.iini.net/

Hãy chia sẻ bài viết tới mọi người: