Tuyển tập STT cũng có lúc em thấy thật chênh vênh và vô phương hướng

Tuyển tập câu status tâm trạng (stt) cũng có lúc em cảm thấy mình thật chênh vênh và vô phương hướng để chúng ta cùng đọc và suy ngẫm. Em chênh vênh với cảm xúc, với tình yêu, với công việc và với ngay cả chính bản thân mình. Có những ngày, ta cảm giác mình đang đứng trên một sợi dây vắt vẻo, chỉ cần khẽ nhón chân là sẽ tuột, chẳng biết nên bước tiếp hay dừng lại trong khi đoạn đường phía trước đang mù mịt và phía sau cũng chẳng thể quay đầu.

Xem thêm : STT dù đau nhưng em sẽ không cần giữ lại một người đàn ông lăng nhăng bên mình

Dưới đây là tuyển tập câu status tâm trạng (stt) cũng có lúc em cảm thấy mình thật chênh vênh và vô phương hướng:

Có những lúc cảm xúc như là con số không, không biết nên lạc trôi về đâu, hay dừa vao ai, lạc trong một khoảng không u buồn, không phân định được xúc cảm ngay lúc này. Đó là cảm giác chênh vênh, không lạc vào trong những suy nghĩ nhưng cũng không biết bất định nơi đâu, sự trống rỗng lạc lõng một cách vô định khiến con người ta mau đi vào những ngõ cụt cô đơn trống vắng.

Em đang cảm thấy chênh vênh trong tình yêu của mình, thấy băn khoăn là mình chọn như thế đã đúng hay sai. Là phù hợp hay không phù hợp. Là ít nuối tiếc hay nuối tiếc nhiều…. Rồi tự thấy: người ta học hỏi được bao điều sau vấp ngã còn mình thì vẫn loay hoay chưa vỡ vạc được điều gì để rồi lại đổ lỗi cho duyên số lận đận.

tuyen-tap-stt-cung-co-luc-em-thay-that-chenh-venh-va-vo-phuong-huong-1

Mở mắt ra là thấy mình ở một nơi xa… Một nơi ko ai biết mình là ai, không ai biết chuyện của mình, không ai biết nỗi buồn mình có.. Bắt đầu lại từ đầu, ko phải lo nghĩ gì nữa cả.. Ước gì.. “Thương em thương tình đa mang.. Trôi hương trôi hoa tan phận ngọc..

Từ nay sẽ phải tự chăm sóc mình, vừa buồn lại vừa sợ…cố lên nào cô gái, còn cả chặng đường dài phải tự bước đi…không ai bên mình mãi được… Xem như mọi thứ đã an bài, cuộc đời em chông chênh mãi vậy đó. Thật đáng thương phải không anh?

Gần qua cái tuổi hai mươi lăm mà bây giờ vẫn không tìm được một tình yêu đúng nghĩa. Hợp tan rồi tan hợp … cần lắm một người định hướng, cần lắm những ngọn đèn đưa lối, quá cô đơn rồi mà vẫn không biết làm thế nào để mở lòng đón nhận một trái tim. Có lẽ nào, tình yêu của em chông chênh vậy sao…

Rồi cũng đã đến lúc tất cả mọi thứ dành cho người ấy chẳng kịp có ranh giới rõ ràng, chẳng kịp phân định được là yêu, là thương, hay là cảm nắng. Chỉ biết nếu không có người bên cạnh, cuộc sống sẽ trở nên vô vị biết bao nhiêu. Nhưng rồi em vẫn chấp nhận, vì em biết duyên mình vẫn mãi lận đận và long đong.

Ngay lúc này, chính em đang cảm thấy bản thân lạc lõng giữa dòng suy nghĩ mơ hồ không thành hình…giống như đang phải đứng giữa dòng người xuôi ngược mà không biết mình phải đi hướng nào…. Sự tan rã của tình yêu thật đáng sợ, nó chi phối mọi thứ khiến em trở tay không kịp, hay là do em quá mong manh.

Hôm nay tự nhiên em cảm thấy chơi vơi đến lạ. Ngay cả bản thân em cũng chẳng biết em cần gì, em muốn gì. Nói chung trong lòng hôm nay rất lạ. Có phải em đang cô đơn nơi chính giao lộ của cuộc đời mình chăng?

Bây giờ đây bàn tay em chưa buông được quá khứ cũng như chưa nắm được tương lai. Mỗi buổi sáng thức dậy lại thấy đó như một ngày vô nghĩa, cứ quanh quẩn vài suy nghĩ vẩn vơ. Khi mà em không nắm được vận mệnh của mình, em như người mất hồn.

Hình như khi chúng ta cô đơn ai cũng muốn kiềm tìm một bàn tay để ấm cõi lòng. Giá như có một ai đó thực sự quan tâm đến mình thì tốt biết bao. Biết làm sao được, khi chưa ổn định thì tất cả mọi thứ liên quan đến nó đều muốn cách xa ta. Em cảm thấy lâu lâu đời quên mất em thì phải.

Em có thói quen rất hèn, luôn tự giấu mình đi khi mệt mỏi, ăn thật nhiều và cố ném mình vào giấc ngủ. Mặc kệ bên ngoài kia cuộc sống vẫn không ngừng trôi. Nhưng đáng sợ thay, có những khi mà giấc ngủ cũng trở nên thật khó khăn. Còn chưa kịp bước chân vào ngưỡng cửa của giấc mơ thì nước mắt đã kịp cuốn trôi cơn buồn ngủ… lòng bất lực, nước mắt lưng tròng.

Quá nhiều nỗi đau và hối tiếc…”Ừ thì cuộc sống này ngắn lắm, có mấy đâu để mà hững hờ mãi… Tôi cũng từng chọn lựa cho việc gác lại tình cảm để theo đuổi đam mê, nhưng khi đam mê dần bị cuốn xa vào lo toan cơm áo gạo tiền thì đến lúc đó sao ta lại thèm tình cảm đến thế. Chỉ đơn giản muốn có ai đó ở bên, yêu thương mình, lo lắng cho mình, mỗi khi quá mệt mỏi được gục đầu vào vai và khóc cho hết nỗi niềm.

tuyen-tap-stt-cung-co-luc-em-thay-that-chenh-venh-va-vo-phuong-huong

Đã rất lâu không ai ngồi trước nữa chẳng tiếng cười hay ghì chặt tay tôi. Chiều cứ trôi mặt trời cũng xuống núi hoàng hôn tàn trong bạt ngàn mây xanh. Tôi thấy anh trong thấp thoáng ký ức chúng sứt mẻ rời rạc không liền nhau. Tôi thấy anh trong dòng người xa lạ từng chút buồn đẹp đẽ khẽ chạm tim. Anh và tôi dường như chẳng quen biết tiếc nuối gì thì cũng lướt qua nhau.

Giá như… Có ai đó hiểu cuộc sống của tôi. Để biết rằng nó chưa bao giờ ổn. Luôn luôn cần một ai đó ở bên. Nắm lấy tay mỗi khi tôi gục ngã. Cùng chia sẻ, tiếp cho tôi nghị lực. Một cái ôm giúp tôi thêm vững bước. Và biết rằng mình vẫn được yêu thương…!

Lời kết: Em vẫn chênh vênh giữa lưng chừng cuộc sống, lơ lửng giữa cuộc hành trình và nhiều khi thấy mình như người bộ hành mất phương hướng, đứng giữa ngã đường chẳng biết bước về đâu. Người ơi hãy cho em một điểm tựa.

nguồn : stthay.vn

Hãy chia sẻ bài viết tới mọi người: