Tuyển tập STT mưa mùa đông khiến lòng người trống trải và thênh thang

Tuyển tập câu status (stt) mưa lạnh mùa đông khiến lòng người trống trải và thênh thang bởi mùa đông đã lạnh mà khi mưa đổ lại càng trở nên giá buốt. Mưa mùa đông, mưa dai dai dẳng ướt át, chỉ nghĩ đến thôi đã thấy ớn lạnh, nản lòng, chẳng ai muốn ra đường trong cái tiết trời ấy. Và thế là bên ta không có ai, chỉ cảm nhận được sự cô đơn, tiếng mưa đều đều, thật sự trống trải và thênh thang. Dù có nằm vùi trong chăn hay nhâm nhi cốc cà phê ấm áp thì vẫn chẳng ngăn được cảm nhận của mình. Mưa mùa đông, ta cần gì ?

Xem thêm : Những status hay về mùa đông và những nỗi buồn không tên

Dưới đây là các câu status mưa lạnh mùa đông khiến lòng người trống trải và thênh thang :

Không phải anh hận hay oán trách gì em, đó là sự lựa chọn là quyết định của em, ngày hôm ấy trời cũng mưa, một thằng đàn ông với thất bại ê chề, lê từng bước nặng nhọc rời xa tình. Đã bao giờ em đi giữa cơn mưa mùa đông cho mưa táp vào da thịt, gió lạnh mơn chớn những nỗi đau hằn sâu bao ngày…

tuyen-tap-stt-mua-mua-dong-khien-long-nguoi-trong-trai-va-thenh-thang-1

Chiều nay như bao ngày khác Hà Nội bước vào những ngày rét đầu tiên, cũng chính là những gì anh mong đợi, một mình lang thang trên khắp nẻo phố con đường để gió lạnh và mưa ngấm sâu, để yêu thương quay về, để mọi người nghĩ rằng anh mạnh mẽ khi nước mắt mặn chát vẫn rơi…

Những cơn mưa giao mùa đem theo cái se lạnh ẩm ướt và gió thổi qua khe cửa sổ. Cảm giác cô đơn và lạnh lẽo càng làm cho anh nghĩ và nhớ về em nhiều hơn. “enh nhớ anh”

Chiều nay Hà Nội mưa xối xả như trút tâm tư của anh vào khoảng không gian vô tận, chả biết từ khi nào anh thích ngắm mưa và suy nghĩ vu vơ như vậy, nhưng thật ra anh vẫn luôn nhớ về em mỗi khi rảnh rỗi hoặc chỉ có riêng anh với căn phòng trống trải cô đơn của mình.

Tháng 12,
Khi những chiếc lá bàng màu đồng hun dường như chỉ chờ một làn gió thoảng qua là nhẹ nhàng buông xuống…
Khi những cơn mưa mùa đông thật dễ ghét bởi sự dai dẳng và buồn thê lương…
Khi nỗi nhớ ai đó cứ đóng thành những tảng băng trôi đến một nơi nào đó xa xôi lắm…

“Có nỗi nhớ nào bằng nỗi nhớ mùa đông
Khi giá lạnh buông tràn trên phố
Khi mưa rơi buốt từng ngọn gió
Những mặt đường ướt lạnh dưới chân…”

Mùa đông bất chợt đến sau một đêm mưa dầm, ồ ạt những hạt mưa bay, rồi lất phất trong buổi sớm mai mang theo hơi lạnh và ẩm ướt. Mùa đông đã đến tự bao giờ, thời gian đã trôi qua lâu rồi nhưng rồi nó đến bất chợt, làm chiếc áo mong manh càng ôm bờ vai đơn lạnh chặt hơn như bấu níu lấy hơi ấm lan tỏa ra từ lòng người.

Ta quen nhau trong buổi chiều đông mưa và gió……… Kỷ niệm như tràn đầy nỗi nhớ, nỗi bâng khuâng và hiu quạnh…..giờ chỉ còn mình anh với cơn gió lạnh vô tình của mùa đông, cảm giác như xa lạ.

Mùa đông đối với em trở thành một miền hoang hoải với nỗi nhớ, xót xa và cái lạnh thấu vào tim. Mùa đông, em thấy rất sợ và rất chênh vênh. Nhưng mùa đông cũng là miền ký ức yêu thương mà em có được. Em đã từng ủ ấm bàn tay trong áo khoát của anh, được anh đèo trên chiếc xe đạp băng qua những cơn mưa phùn

Bất chợt đông về trên phố sau những cơn mưa nhỏ. Bất chợt ta thấy cảm nhận được cái lạnh đầu mùa. Mùa đông Hà Nội mang về hơi nóng của ngô luộc, hơi thơm của khoai nướng và mùi vali của những chiếc bánh chuối nóng hổi trên những con hàng ngày ta đã qua.

Mùa đông, mùa của những cơn gió mùa hanh hao, của những cơn mưa phùn lạnh buốt, của những tiếng xuýt xoa hay của những cái nắm tay thật chặt, của những cái ôm ấm áp và của những nỗi nhớ gầy hao.

tuyen-tap-stt-mua-mua-dong-khien-long-nguoi-trong-trai-va-thenh-thang-2

Gió bấc mang về nỗi nhớ nhung,
Bờ lau xơ xác dưới mưa phùn,
Nước tràn sông rộng, thuyền không bến,
Lòng gởi chăn bông vẫn lạnh lùng.

Rồi đến một buổi sáng, mùa đông đột nhiên đến, không báo trước để rồi qua một đêm mưa rào, trời bỗng trở gió bấc làm cho người ta cảm thấy như đang ở giữa đêm đông lạnh giá. Đông đã về, cái lạnh cứ rón rén như ngại ngùng điều gì đó, làn sương sớm răng mong manh liu điu trên mặt hồ, mờ mờ đầu ngõ nhỏ.

Rồi bất chợt….Đà Lạt mưa!! Một cơn mưa chiều vào một mùa đông! Mưa chiều Đà Lạt buồn lắm !!. Đà Lạt khung cảnh đã buồn, lại trong cảnh mưa chiều giữa mùa đông giá lạnh làm cho tâm hồn một người cô đơn thêm lạnh giá và thêm cái sự bơ vơ, nhớ nhà khi ở giữa một thành phố xứ người. Mưa âm thầm, dầm dề suốt buổi chiều…

Em nhớ mùa Đông năm ấy. Mưa lạnh, gió lạnh. Em ngồi nép mình sau lưng anh, ôm chặt. Và cả hai đi trong mưa, không nói câu gì suốt quãng đường. Vậy mà em thấy ấm áp lạ thường. Áp mặt vào vai anh, lặng nghe từng nhịp đập của hai con tim. Và em chợt thấy, yêu và hạnh phúc không chỉ ở những câu chuyện dài bất tận, không chỉ là những tiếng cười đùa hòa tan trong gió. Hạnh phúc ngọt ngào, sâu lắng ngay cả trong im lặng.

Ơi đêm mùa Đông Hà Nội thức trong mưa
Anh đi tìm em như tìm về hạnh phúc
Ơi đêm mùa Đông Hà Nội buông hơi thở
Ơi đêm mùa Đông Hà Nội thức trong mưa

Những buổi sáng Sài Gòn, anh thức dậy thật sớm khi đất trời còn ẩm hơi sương. Khi đó, con đường vắng. Mưa nhẹ, gió mơn man giúp anh gợi lại một cảm xúc riêng về những ngày đầu Đông Hà Nội. Khẽ thở nhẹ ra khi anh biết rõ ràng hơn sự thiếu vắng một cái gì đó của riêng mình.

Những ngày mưa trong cái lạnh, pha lẩn ướt và khô, vui và buồn, thênh thang và chật chội…

Hôm nay, ngoài kia từng giọt mưa trong suốt nối đuôi nhau rơi trên sân cỏ, long lanh dưới mặt đường phùng phình bong bóng. Trong màn mưa trắng này thành phố xem ra buồn thật đó! Đã thật sự đến rồi – Mùa đông.

Cà phê nóng, chiếc áo khoác dài trong những ngày đông đầy mưa thật là một điều khó diễn tả cho hết được mọi khía cạnh tuyệt vời. Một cảm giác hạnh phúc gờn gợn, lăn tăn nhưng không cụ thể lắm tràn vào lòng dạ.

Một lò sưởi, một ly ca cao nóng, một quyển sách, một radio với dòng nhạc giáng sinh hay là một máy vi tính nối mạng là chúng ta sẽ không còn lý do gì để than van, ca cẩm về mưa mùa đông nữa. Cứ cuộn tròn trong chăn mà hưởng thụ, mà thiết tha yêu mùa đông vốn không cần hát vì đã có tiếng mưa rơi.

tuyen-tap-stt-mua-mua-dong-khien-long-nguoi-trong-trai-va-thenh-thang-3

Còn bao nỗi bộn bề bên cạnh hãy thử một lần hòa vào trong cái nhẹ nhàng thầm lặng nghe không gian trầm lắng rồi sẽ thấy mưa tạnh, lòng nguôi ngoai… cũng như mùa đông sẽ qua, xuân sẽ đến và mưa không còn lạnh nữa.

Lời kết: Mùa đông – trời mưa. Có lẽ chỉ để con người được dịp nép chặt vào nhau, nắm thật chặt bàn tay hơn nữa để chuyền nhau hơi ấm, để chờ đón những yêu thương và hạnh phúc. Trớ trêu thay cho tâm tình của những kẻ cô đơn, mưa mùa đông, chỉ thấy lạnh và thêm cô đơn, tiếng mưa chỉ là sự trống rỗng rồi cũng tan vào hư không, vào lòng người.

nguồn : stthay.vn

Hãy chia sẻ bài viết tới mọi người: