Tuyển tập STT tâm trạng viết cho những năm tháng tuổi trẻ chênh vênh

Tuyển tập câu status tâm trạng viết cho năm tháng tuổi trẻ chênh vênh, khi ước mơ còn dang dở, tình cảm mơ hồ, con đường tương lai chưa biết đi thế nào. Những năm tháng tuổi trẻ là khoảng thời gian đầy bất định và chênh vênh. Chênh vênh giữa những hoài bão, ước mơ, chênh vênh giữa những tình cảm mơ hồ và những sự lựa chọn của tương lai. Có những việc, khi còn trẻ, dù có cố gắng thế nào cũng không thể hiểu được. Nhưng một khi đã hiểu ra rồi thì tuổi trẻ cũng đã ở lại phía sau.

Status nhắn nhủ chân thành Chúng ta sẽ không thể hạnh phúc nếu như không biết cách yêu thương chính mình

Dưới đây là những câu status tâm trạng viết cho năm tháng tuổi trẻ chênh vênh:

Cuộc sống đã dành tặng chúng ta một món quà vô cùng quý giá, đó chính là thanh xuân. Một thanh xuân tràn đầy những năng lượng, chờ mong, khát khao, tò mò, đấu tranh, hy vọng và tin tưởng.
Thanh xuân là thứ khi bạn trải qua thì không mảy may để ý, đến khi qua rồi mới bằng lòng đánh đổi tất cả để lấy lại.

Cuộc đời ngắn lắm đúng không em?
Bởi thế em bảo anh:
Thôi đừng ôm mộng tưởng.
Em ngậm ngùi,
Cuộc đời ngắn lắm thật hả anh?
Bởi chớp mắt…
Thanh xuân mình vuột qua dưới những ánh đèn đường…
Sẽ thế nào nếu chúng ta cứ mãi thế này?

tuyen-tap-stt-tam-trang-viet-cho-nhung-nam-thang-tuoi-tre-chenh-venh-1

Tuổi 17, với bạn là gì…?
17 tuổi là cái tuổi đáng sợ nhất. Việc gì cũng lưng chừng, không biết nên giải quyết theo hướng nào, bước đi như thế nào!
17 tuổi là cái tuổi đáng sợ nhất. Đối diện với cậu bạn thầm mến, nửa muốn cậu ấy phát hiện ra tình cảm của mình, nửa lại nhớ cái cảm giác âm thầm dõi theo cậu ấy.
17 tuổi là cái tuổi đáng sợ nhất. Tất cả các kì thi cứ dồn dập tới, cả đống đề cương đầy kín mặt bàn, kiến thúc của những năm trung học nhiều đến mức khiến người ta không biết phải bắt đầu từ đâu.
17 tuổi là cái tuổi đáng sợ nhất. Nửa muốn lớn thật nhanh, nửa lại tiếc nuối thanh xuân đã qua.
17 tuổi là cái tuổi đáng sợ nhất. Bất chợt nhận ra mình đã lớn hơn nhiều so với những năm về trước. Và khi đó, khi đón sinh nhật lần thứ 17, không muốn ước điều gì ngoài mong ước muốn bé lại.
17 tuổi là cái tuổi đáng sợ nhất, cũng là cái tuổi trôi qua nhanh nhất. Nhanh đến mức vào một ngày nào đó, dưới cái nóng oi ả của mùa hạ. Chợt nhận ra rằng mình không còn “có quyền” được khoác lên mình bộ đồng phục học sinh thơm mùi bột giặt nữa rồi!

Tháng năm như nước chảy, thanh xuân không hối hận. Không có ai mãi mãi 18 tuổi, nhưng luôn có những con người 18 tuổi. Bầu trời của năm 18 tuổi là hoa nở, là trời xanh, là mây trắng, là những ánh mặt trời đan vào nhau, là tiếng cười, tiếng hò reo không ngớt. Thanh xuân, có những dịu dàng của mùa hè, cũng có những hăng hái của mùa hè. Có người so sánh, thanh xuân như một tia nắng buồn thương. Có lẽ là bởi thanh xuân như nước, dù mở ra hay nắm chặt, nó đều sẽ chảy xuống qua kẽ tay…
Thanh xuân chỉ có một lần trong đời, hãy khóc, hãy cười, dám yêu, dám làm.

Tự hỏi, tuổi trẻ – điều đáng sợ nhất là gì? Thật ra, sống giữa thành phố phồn hoa, vẫn nghĩ là không tiền chắc chắn là bi kịch. Nhưng có tiền hay không, làm sao thoát được sự tan nát của con tim?!

Trong quá trình mười năm từ 20 tuổi đến 30 tuổi, chúng ta đều sẽ đi qua những con đường giống nhau.

Bạn cảm thấy cô đơn là phải rồi, đó là cơ hội giúp bạn nhận thức bản thân.
Bạn cảm thấy không được thấu hiểu là phải rồi, đó là cơ hội giúp bạn nhìn rõ bè bạn.
Bạn cảm thấy đen tối là phải rồi, như vậy bạn mới phân biệt ra đâu là hào quang của chính mình.
Bạn cảm thấy bơ vơ là phải rồi, như vậy bạn mới tỏ tường ai là người nâng đỡ mình trong tuổi trưởng thành.
Bạn cảm thấy mơ hồ là phải rồi, thanh xuân của ai mà không mơ hồ.

Nói về sự mạnh mẽ, có ai sinh ra trên đời đã là người mạnh mẽ?! Thời gian và trải nghiệm sẽ tôi luyện sự can trường và vững vàng. Hãy cứ khóc, cứ đau, cứ buồn, cứ nông nổi, cứ bồng bột để mai này chín chắn hiểu ra rằng…
Vấp ngã là để lớn lên. Đau đớn là để trưởng thành

Thanh xuân riêng tôi, phủ đầy tuyết trắng,
Mùi vị mặn đắng, thần thái cô đơn
Trong lòng sóng gợn, vẻ ngoài điềm nhiên,
Thử thách là bình yên, còn an nhiên là nhàm chán.

Nếu nói sinh mạng là một bản nhạc, vậy thanh xuân nhất định là chương nhạc rực rỡ nhất. Tình bạn, ước mơ, tình yêu, còn có chúng ta không sợ trời không sợ đất khi đó gắn kết với nhau. Bất kể sau này chúng ta thay đổi ra sao thì kí ức đó mãi mãi phát sáng lấp lánh, trong dòng thời gian, cùng chúng ta tiến về phía trước.

Năm đó bừng bừng khí thế ước hẹn đủ điều
Năm đó chẳng sợ trời chẳng sợ đất chỉ sợ rớt đại học
Năm đó bạn bè một câu chửi hai câu mắng, giờ gặp mặt làm thinh
Năm đó, chúng ta của năm đó, đâu rồi?

tuyen-tap-stt-tam-trang-viet-cho-nhung-nam-thang-tuoi-tre-chenh-venh-2

Những điều hồi trẻ chúng ta tưởng rằng không thể chịu đựng, chúng ta đã chịu.

Những thứ hồi trẻ chúng ta cho rằng không thể đánh mất, chúng ta đã mất.

Lúc bé mỗi lần nhìn lên trời là cứ tưởng rằng mình đi đến đâu mây sẽ đi đến đó.

Lớn lên mới biết rằng dù ta không đi mây vẫn sẽ đi, không ai có thể đợi chúng ta hết.

Thanh xuân cậu lại quá nhanh rồi.

Bạn dành 3 năm cấp 3 để nhớ về 4 năm cấp 2 của mình

Bàn lại dành 4 năm đại học để nhớ về những năm tháng cấp 3 ấy
Rồi lại dành cả tuổi trẻ để nhớ những ngày ngồi trên giảng đường đại học.

Lời kết: Tuổi trẻ chính là những thứ có hối tiếc bao nhiêu cũng không bao giờ có thể lấy lại được, là dành tất cả những gì mình có để được đắm chìm trong giây phút đó thêm một lần nữa. Thanh xuân của mình, hãy yêu người mình thích, ăn những gì mình thèm và làm những việc mà mình muốn. Sống mà, phải vui lên! Hãy trân trọng tuổi trẻ của mình nhé!

nguồn : stthay.vn

Hãy chia sẻ bài viết tới mọi người: